Làm ca 10h đêm về nhà, chồng chỉ phần chút cơm cháy, tôi trợn mắt hất tung nồi cơm

Làm ca 10h đêm về nhà, chồng chỉ phần chút cơm cháy, tôi trợn mắt hất tung nồi
Đây là lần đầu tiên tôi dám bật lại chồng mọi người ạ. Nhẫn nhịn như tôi mà cũng có ngày vùng lên này khiến chồng tôi choáng váng.

Tôi biết trên đời này chẳng ai sinh ra đã hoàn hảo. Vì thế khi lấy chồng, tôi cũng luôn nghĩ tôi không phải là người hoàn hảo nên có người chồng cũng không hoàn hảo. Chồng tôi chỉ được mỗi cái công việc ổn định và mồm mép khi ra ngoài. Thế nhưng khi về nhà, anh vô tâm với vợ con kinh khủng.

Ảnh minh họa internet.

Cứ đi làm về là chồng tôi nhậu nhẹt bù khú với đám bạn bè hoặc đồng nghiệp của mình đến tận 9-10h đêm. Anh bỏ mặc tôi đi làm về đón con, cơm nước, tắm giặt cho các bé. Nhiều lần tôi kêu ca nhưng anh vẫn khăng khăng cho rằng không ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình.

Thậm chí có một thời gian dài, tôi cứ ôm con nhỏ ngồi ở ghế sofa đợi anh về. Nếu anh chưa về nhà thì tôi chưa yên tâm. Suốt 1 thời gian dài thường xuyên như vậy khiến tôi kiệt sức. Tôi đã từng mệt đến lả đi và phải vào viện cấp cứu vì chờ chồng trong vô vọng như thế. Đến bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán tôi bị suy kiệt sức khỏe do tình trạng làm việc quá sức kéo dài.

Vậy mà anh cũng chẳng chừa. Trừ những hôm vợ ốm thì anh còn về sớm dọn dẹp bãi chiến trường hoặc trông con giúp. Còn những thời điểm bình thường khác, đã rất lâu chồng chẳng đụng tay chân đến việc nhà. Anh dửng dưng, bỏ ngoài tai những lời than vãn của vợ.

Hình như thói vô tâm đã ngấm vào máu của chồng tôi. Anh còn khó chịu khi tôi bận rộn hay nhờ vả anh việc nhà. Nhất là đợt này cuối năm, công ty tôi chạy doanh số khủng cho Tết Nguyên Đán, vì thế mọi bộ phận đều phải ở lại làm tăng ca.

Tôi cũng không ngoại lệ nên đợt này tôi thường làm ca tận 10h đêm mới về. Do đó, mọi việc trong nhà, tôi nhờ chồng làm hết. Anh đi làm về là nấu cơm, đón con rồi cho con ăn và cho con ngủ. Bỗng nhiên cả núi việc ập đến khiến chồng tôi cáu kỉnh.

Anh bảo tôi: “Cô làm vợ mà không làm tròn bổn phận người vợ, người mẹ gì cả. Ai đời, tôi là thằng đàn ông mà phải đâm đầu vào bếp nấu nướng, chăm con. Cô nên xem lại chính mình rồi điều chỉnh mình đi”. Bị chồng nói vậy, dù ôm cả cục tức trong người nhưng tôi vẫn cố gắng nhẫn nhịn để gia đình hòa thuận.

Tới hôm qua, 10h đêm tôi mới từ công ty về nhà. Khi về nhà, cả người tôi đều mệt mỏi, rệu rã chỉ muốn đi nằm nghỉ luôn. Nhưng tôi đói quá nên lại xuống bếp tìm đồ ăn. Nhưng mọi người có tin được không, trên bàn ăn chỉ còn một bát nước chấm vị nướng. Còn vịt nướng thì chỉ còn 1 cái cánh nhỏ và 1 cái chân khẳng khiu cùng 1 đống xương bên cạnh. Mở nồi cơm thì chỉ thấy còn chút cơm cháy bên trong.

Điên tiết, tôi chẳng thèm ăn mà quay sang hỏi chồng tại sao không phần vợ cái gì ăn. Chồng tôi còn thản nhiên bảo: “Nay bố con tôi gọi nửa con vịt nướng và ăn hết rồi. Cô xem trong tủ còn gì mà ăn thì tự nấu lên ăn tạm đi. Về muộn rồi còn đòi hỏi, lắm chuyện”.

Nghe chồng nói như vậy mà máu nóng của tôi dồn lên não. Tôi hất tung nồi cơm điện và chỉ mặt chồng quát: “Tôi đi làm chứ có đi chơi đâu mà anh lại vô tâm với vợ như thế. Thử hỏi mấy năm nay, số lần anh cơm nước đếm đã hết mấy đầu ngón tay chưa. Tôi vừa chỉ mới đi tăng ca được vài ngày mà anh đã cho tôi ăn như thế này à. Vậy thì anh đi mà sống một mình đi”.

Nói xong, tôi chạy lên bế luôn con về nhà mẹ đẻ. Chồng tôi chạy theo xin lỗi nhưng tôi vẫn mặc kệ. Tôi muốn về nhà mẹ đẻ vài ngày vì quá mệt mỏi khi phải sống cùng một người chồng vô tâm và bạc bẽo như vậy rồi. Lúc đó xem thái độ của chồng như nào mà tôi sẽ quyết định sau?

Ảnh minh họa internet.