Lương tҺấp, giáo viên phải đi ở пҺờ nhà hàng xóm, làm giúp việc, rửa bát thυê để mưυ siпҺ

Lương thấp khiến nhiều thầy cô ở vùng quê nghèo phải bươn trải, làm thuê đủ nghề để mưu sinh, thế nhưng tình yêu nghề, thương học sinh của họ luôn đong đầy.

Trống tan, chị N.T.T, giáo viên trường THCS Vật Lại (huyện Ba Vì, Hà Nội) nhanh chóng chào cả lớp, xách cặp chạy vội ra nhà để xe. Hôm nay chị T. nhận dọn nhà theo giờ. Điều trùng hợp là con chủ nhà từng học lớp do chị chủ nhiệm.

Trên chiếc xe máy cũ mòn lốp, chẳng biết gió tạt vào mắt hay tủi thân mà chị khóc. Đến nơi, phụ huynh sững sờ khi biết người giúp việc chính là cô T. chủ nhiệm năm xưa. Họ ái ngại mời chị ngồi chơi. Chị cảm ơn, uống cốc nước rồi nhanh nhẹn bắt tay vào việc. Phụ huynh không đành lòng, đứng đó nhìn chị rồi thở dài.

Sau hai tiếng, chị T. hoàn thành công việc. Trước khi ra về, chị xoa đầu đứa nhỏ rồi dặn dò học hành chăm chỉ. Đứa trẻ buồn rầu, nhìn cô và hỏi: “Cô ơi, sang năm cô còn dạy ở trường nữa không?”.

Lương thấp, giáo viên làm giúp việc, rửa bát thuê để mưu sinh

“Cô không biết trước được. Nhưng nếu cô không dạy học nữa, thì có thắc mắc gì về môn Sử em có thể hỏi cô nhé”, chị T. quay mặt đi, nghẹn ngào nói.

Chị lại đến nhà một đồng nghiệp trong trường nhận chăm sóc người già.

Nhiều giáo viên biết hoàn cảnh của chị lương thấp, mà một nách 3 con nên họ chủ động nhận việc cho chị. Có hôm học sinh đến nhà giáo viên để học thêm, tình cờ thấy cô T. đang lau nhà. Có đứa chạy đến ôm cô cứ thế khóc nức nở. Rồi cả trường biết chuyện cô T. phải làm giúp việc sau giờ lên lớp, ai cũng thương chị.

Tốt nghiệp sư phạm năm 2000, chị T. về địa phương nhận công tác. Khóa học sinh đầu tiên phần lớn lập gia đình. Nhiều người có con tiếp tục học cô T. nhưng bao năm qua mức lương và cuộc sống của chị vẫn dậm chân tại chỗ.

Tiếng là giáo viên nhưng chị chưa được vào biên chế, nên mức lương hợp đồng vỏn vẹn 1,3 triệu đồng/ tháng. Lương thấp, lại nuôi 4 miệng ăn buộc chị phải làm thêm ngoài giờ. Mùa hè chị đi cấy, gặt thuê, hái lá sen, chăm lợn gà, dán áo mưa. Mùa đông chị nhận giúp việc, chăm sóc người nhà, làm vàng mã.

Vất vả là vậy nhưng chưa bao giờ chị có ý định bỏ nghề. Gia đình chồng từng chỉ thẳng mặt nói chị chỉ lo công việc không kiếm được tiền, đánh đuổi chị đi. Chị ôm 3 con về nhà ngoại rau cháo sống qua ngày.

Chị T. làm đủ mọi việc để mưu sinh (Ảnh:V.N)

Cầm tập giấy khen trong tay, chị tự hào kể về nghề giáo viên. Chị nói nếu không yêu nghề chắc chắn bỏ dạy từ lâu. Công việc này lương thấp lại vất vả. Trong khi chị đi làm thêm một tháng thu nhập cũng được vài triệu đồng, gấp 5 lần lương giáo viên.

Có những ngày đi làm thuê vất vả nhưng đến lớp thấy học trò tròn xoe mắt chăm chú nghe giảng, mệt mỏi trong chị đều tan biến. Đối với chị, đi dạy là hạnh phúc lớn nhất.

Gần nhà chị T. có cô giáo N.T.H cũng dạy hợp đồng được 21 năm. Mức lương hợp đồng cô H đang nhận là 1,3 triệu đồng/ tháng, chỉ đủ chi tiêu lặt vặt. Đồng lương eo hẹp, chị H. làm đủ nghề, như đan giỏ hoa, làm vàng mã, rửa bát cho quán ăn…Có những hôm ngồi ôm con, nghĩ về đời mình, về công việc và mức lương chị lại khóc.

Những ngày đông giá lạnh, chị và đứa lớn cặm cụi ngồi dán vàng mã đến tối. Cơm xong chị đến một quá ăn ở thị trấn rửa bát, lau chùi với tiền công 15.000 đồng/ giờ. Về nhà đã khuya, chị ho húng hắng nhưng vẫn phải ngồi căng mắt soạn giáo án.

Thấy mẹ chưa ngủ, đứa lớn sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Con nhiều lần khuyên chị bỏ nghề nhưng chị đều gạt đi: “Con biết gì mà tham gia”. Thực lòng, đứa trẻ lớn lên bên những trang giáo án và tiếng đọc bài của mẹ cũng một thời ước mơ trở thành giáo viên. Nhưng khi lớn, thấy mẹ tâm huyết với nghề mà vẫn sống trong cảnh túng thiếu, cô bé thề sẽ không bao giờ theo nghề giáo.

Chị H đang ở nhờ nhà hàng xóm, rửa bát, giúp việc để mưu sinh. (Ảnh:V.N)

Cuộc đời chị như một trang giáo án nhòe mực, gia đình tan vỡ, kinh tế khó khăn. Bốn mẹ con chị bồng bế nhau đi ở nhờ cặp vợ chồng tốt bụng trong xóm.

Nhà cách trường 15km nhưng chị không có nổi một chiếc xe máy để đi làm cho đỡ cực. Mỗi sáng, đám trẻ trong làng lại thấy cô H. lọc cọc chiếc xe đạp đến trường. Vất vả là thế nhưng chưa một ngày chị xin nghỉ dạy.

Chị tâm sự, nhiều người dạy thêm mới có thu nhập, chứ môn Địa lý ở quê không dạy thêm được và bao năm nay chị vẫn sống mòn với mức tiền lương lẹt đẹt trên dưới 1 triệu đồng.

So với nghề giáo, nghề phụ hồ đôi khi còn có giá hơn. Người phu hồ một tháng có thu nhập 6-7 triệu đồng cao gấp nhiều lần so với lương giáo viên. Tuy nhiên chừng nào còn gắng được chị vẫn cố đi dạy vì đây là đam mê, ước mơ từ nhỏ của chị.

“Tôi luôn nói với các con trừ khi mẹ ᴄʜếᴛ đói ngoài đường, mắt lòa, chân qυ.è thì phải chịu. Chừng nào còn đi dạy được, mẹ sẽ không bỏ nghề”, chị H. nói.

Theo Thành Nam/Vtc.vn

nguồn: https://vtc.vn/luong-thap-giao-vien-lam-giup-viec-rua-bat-thue-de-muu-sinh-ar590531.html

Xem thêm: Lương 20 triệu đồng/tháng, có lẽ chẳng giáo viên nào nghĩ đến việc dạy thêm

Chỉ cần đảm bảo được mức lương của giáo viên đủ sống thì có lẽ chẳng giáo viên nào nghĩ đến chuyện dạy thêm.

Tại trường tôi công tác, đồng nghiệp có thâm niên nhất (25 năm) đang hưởng mức lương 10,5 triệu đồng/tháng. Bản thân tôi 10 năm đi dạy, ngày dạy 2 buổi, chủ nhiệm lớp cùng nhiều vị trí khác cũng chỉ 8 triệu đồng/tháng.

Một giáo viên trung bình mỗi tuần phải làm hơn 40 đầu việc. Nếu nghĩ công việc của giáo viên chỉ là những tiết dạy trên lớp và tối về soạn bài, chấm bài thì sai hoàn toàn.

Chúng tôi làm việc vất vả lắm, từ hồ sơ cho đến việc chấm bài đánh giá nhận xét, sổ sách khá cồng kềnh. Thời gian trống còn phải lên tiết dự giờ, gửi giáo án hàng tuần, nhận xét sách vở học sinh, nhận xét trên cổng thông tin, biên bản họp các kiểu…

Chưa kể, giáo viên phải đối mặt với rất nhiều áp lực từ cấp trên, phụ huynh, học sinh. Một gia đình dạy một đứa con cũng đã mệt, trong khi giáo viên phải quản lý 40, 50 học sinh. Mỗi em lại một tính cách, ý thức và tiếp thu khác nhau.

So với khối lượng công việc giáo viên phải làm, thì tiền lương nhận được không xứng đáng, quá bèo bọt. Trong khi với mức thâm niên 10 năm, 20 năm, những người làm việc trong lĩnh vực khác hoàn toàn có thể mua nhà, mua xe.

Nếu lương giáo viên cao, chẳng thầy cô nào muốn dạy thêm. (Ảnh minh họa: TTXVN)

Với giáo viên, ước mơ có nhà, xe hoàn toàn xa vời nếu chỉ trông cậy vào đồng lương đi dạy. Nói đâu xa, lương tôi 8 triệu đồng còn tính toán lên xuống chứ chưa nói đến chuyện làm giàu.

Thương nhất là các em mới vào nghề chỉ hơn 3 triệu đồng/tháng. Nhiều giáo viên trẻ phải làm thêm ngoài giờ, bán hàng online…mới có thể bám trụ lại đất Hà Nội hay TP.HCM. Đợt nghỉ dịch COVID-19, tôi được biết có đồng nghiệp phải đi phụ hồ, đổ mối cá khô hoặc đi cấy thuê…vì nhà trường không trả lương. Những điều đó xã hội đâu có nhìn vào.

Trong khi ngành nghề khác được phép làm thêm, tăng thu nhập từ công việc chuyên môn, thì người giáo viên vẫn bị lên án, chỉ trích vì dạy thêm. Nếu giáo viên được trả lương cao, tôi tin rằng chẳng thầy cô nào muốn đi dạy thêm. Lấy ví dụ như giáo viên trường tư thục, trường quốc tế nhận lương mỗi tháng 15 – 20 triệu đồng nên họ không có nhu cầu dạy thêm là phải thôi.

Khi bàn câu chuyện dạy thêm, học thêm tôi mong xã hội trước khi ném đá giáo viên cần phải nhìn vào nguyên nhân sâu xa. Với mức lương không đủ sống, chúng tôi phải dậy thêm để tăng thu nhập. Làm nghề giáo không dạy thêm thì làm được nghề gì? Chúng tôi còn có gia đình, con cái nữa. Không dạy thêm, chúng tôi biết làm gì để trang trải cuộc sống?

Mà dạy thêm cũng mệt lắm, đâu có sung sướng gì.

Cũng phải nói thêm, hiện nhiều phụ huynh có nhu cầu cho con đi học thêm để tăng kiến thức, chứ không phải tất cả lỗi do giáo viên, nghĩa là dạy thêm xuất phát từ nhu cầu của hai phía, hoàn toàn tự nguyện.

Chỉ khi nhà giáo yên tâm sống được bằng đồng lương, họ mới có thể dồn hết tâm trí vào bài giảng cho học sinh. Với mức lương hiện nay, nhà giáo phải chân trong, chân ngoài là điều dễ hiểu.

theo Hoài Phương/ VTC

nguồn: https://vtc.vn/luong-20-trieu-dong-thang-co-le-chang-giao-vien-nao-nghi-den-viec-day-them-ar588831.html