Mẹ ở nhà ốm nặng, vợ cho người khiêng bà ra cổng để

Mẹ ở nhà ốm nặng cô không đưa đi viện mà lại mang ra đây để à, mẹ tôi có mất trong nhà tôi cũng không sao, đây là nhà tôi.

Mẹ chỉ có mình tôi là con trai, bố lại mất sớm rồi nên tôi thương mẹ lắm. Hồi tôi lấy vợ muốn đón bà lên thành phố ở nhưng có lẽ mẹ ngại, căn nhà tôi ở là do nhà vợ cho mà. Nhưng sau này tôi cũng lo tiền trả hết bố mẹ vợ rồi chứ tôi không xin, tôi đã tính toán tới ngày phải đưa mẹ lên.

Em gái tôi lấy chồng cách nhà 10 km, trước đây ngày nào em cũng qua thăm mẹ 1 lần. Nhưng gần đây mẹ ốm nặng hơn phải đi viện. Tôi về chăm bà được 1 tuần thì bà ra viện, mẹ bảo tôi lên với vợ con đi, để bà ở đây thì thoảng đã có em gái sang không phải lo nhưng tôi không chịu:

– Thôi, con ở nhà vợ mẹ lên không tiện.

– Nhà vợ đâu mà nhà vợ, nhà ấy con đã trả hết tiền cho bố mẹ vợ con rồi. Giờ là quyền của con mẹ không phải ngại. Mẹ lên chẳng ai dám nói gì đâu.

Đúng là tôi tự lực hết, tự kiếm tiền tự chăm lo cho gia đình. Vợ ở phố nhưng tôi làm lương cao gấp 4 lần cô ấy, nói chung tôi tự chủ về kinh tế. Khi quyết định đưa mẹ lên tôi chỉ báo cho vợ 1 câu cô ấy cũng không dám phản đối gì.

Qua 1 tuần mẹ ở nhà tôi, dù vợ cũng không thật sự là thoải mái nhưng cô ấy vẫn phải phục vụ mẹ chồng. Về cơ bản tôi thấy mẹ vui vẻ thoải mái khi ở bên con cháu và khỏe ra là mừng lắm rồi. Quyết định đưa mẹ lên của tôi là đúng đắn.

Nhưng mấy hôm trời trở lạnh đêm mẹ tôi lại ho nhiều. Lo cho mẹ nên tôi quyết định sang ngủ cùng vì sợ đêm hôm mẹ dậy lỡ làm sao.

– Anh việc gì phải sang với mẹ, lo mẹ dậy đi vệ sinh thì để bô sẵn trong phòng cho bà, mai đi đổ là được.

– Thôi để anh sang, anh vẫn lo lắm. Mẹ tuổi già rồi chẳng biết thế nào. Có trường hợp người mất khi đang ngủ mà.

Nhiều đêm nghe mẹ ho mà tôi cũng rát ruột thuốc thang đầy đủ mà không đỡ mấy. Đang lo mẹ thì lại bất ngờ tôi phải đi công tác, tôi đi có 1 tuần thôi nhưng không muốn đi vì lo mẹ, nhưng vợ thì cứ giục vì biết mỗi lần tôi đi công tác thì tiền bằng cả tháng lương.

– Anh cứ đi đi, mẹ ở nhà đã có em chăm rồi. Có 1 tuần thôi mà anh lo gì chứ, có phải đi 3 tháng đâu mà lo.

– Thế em cố gắng chăm mẹ, đêm cố dậy 1 lần sang xem mẹ thế nào nhé.

– Được rồi anh yên tâm.

Nhưng tôi đi được 3 ngày thì vợ gọi điện báo mẹ ốm nặng rồi, tôi vội vàng mua máy bay về luôn nhưng về đến cổng thì bủn rủn khi thấy vợ đang cho người khiêng mẹ tôi ra cổng để, trời thì lạnh căm:

– Các người, các người đang làm cái gì thế hả? Em làm cái gì thế, sao lại đưa mẹ ra đây, trời lạnh thế này. Mẹ ốm sao không đưa bà đi viện.

– Em phải thuê người mang bà ra đây chứ lỡ mẹ mất trong nhà thì xui xẻo cả đời.

Nghe vợ nói tôi bủn rủn hết chân tay:

– Cô, cố nói gì cơ, thì ra không phải cô đưa mẹ tôi ra đây chờ xe cấp cứu mà sợ mẹ mất nên mới đưa ra đây ư? Cô có phải con người nữa không, cô quá đáng lắm rồi đấy. Mẹ tôi hấp hối cô không đưa đi viện mà lại mang ra đây vất à, mẹ tôi có mất trong nhà tôi cũng không sao, đây là nhà tôi. Nếu bà có mệnh hệ gì, tôi sẽ hận cô cả đời.

– Nhà này đâu phải nhà của anh, em cũng chỉ muốn tốt cho nhà mình thôi.

– Tốt ư? Tốt theo cô nghĩ là để tôi mang tội bất hiếu đúng không?

Tôi vội vàng gọi xe cấp cứu cho mẹ nhưng muộn mất rồi, ngày hôm sau là mẹ mất. Tôi đau đến tột cùng. Theo di nguyện lúc còn sống của mẹ, tôi đưa bà về quê để anh em tôi lo tang ma cho bà. Xong xuôi tôi đưa bát hương của cả 2 bố mẹ lên nhà mình thờ.

Vợ có vẻ không đồng ý nhưng tôi không quan tâm, dù gì tôi cũng xác định ly hôn rồi. Tôi không muốn sống với 1 kẻ vô đạo đức như cô ta nữa. Nghĩ mẹ phải nằm ngoài trời gió lạnh thay vì được đưa đi cấp cứu, tôi hận vợ đến xương tủy và thương mẹ vô cùng. Tôi đúng là kẻ bất hiếu, vợ tôi không những không biết lỗi còn ôm quần áo sang nhà ngoại. Tôi mặc kệ không gọi không giữ gì hết, muốn đi đâu thì đi, vợ như thế không thiết nữa, cô ấy không xứng đáng.

Nguồn: https://tinmoi10s.com/me-o-nha-om-nang-vo-cho-nguoi-khieng-ba-ra-cong-de/