Tâm sự của người đàn ông có vợ nằm liệt giường, 4 con thơ nguy cơ nghỉ học

Nhìn vợ nằm một chỗ chịu đựng đau đớn, con thơ có nguy cơ phải nghỉ học, người đàn ông không giấu nổi những giọt nước mắt lăn dài khiến ai cũng xót xa.

Một bữa cơm thiếu thốn của các con

Đó là câu chuyện đau lòng của gia đình anh Phạm Văn Tuấn 43 tuổi (xóm 4, xã Hải Phương, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định). Trong căn nhà xây đã hơn một thập kỉ, rêu mốc phủ lên, những phận đời bất hạnh đang đứng trước nỗi lo lắng mỗi ngày mà không biết xoay sở thế nào. Nhìn từ bên ngoài không ai có thể hình dung trong nhà này đang “chứa đựng” những số phận đáng thương đến thế.

Một chiếc chiếu rách được trải ở góc nhà, 5 người gồm anh Tuấn, 3 đứa con thơ và một bà dì mắc bệnh tâm thần đang ngồi ăn cơm. Suốt cả bữa ăn chẳng ai nói với ai câu nào. 3 đứa trẻ và bà dì bệnh tật mỗi người một bát cơm, thi thoảng liếc nhìn tôi rồi lại nhìn nhau, chẳng ai gắp gì, mà mâm cơm cũng chẳng có chút thức ăn nào mà gắp

Trên chiếc giường cuối nhà, chị Nguyễn Thị Kim Dung (39 tuổi) vợ anh Tuấn nằm bất động, trùm chăn kín người, không ăn uống gì. Anh Tuấn ngồi trên chiếc ghế gỗ được người ta cho, vẻ mặt tần ngần, ngơ ngác.

Anh Tuấn lập gia đình với chị Dung năm 2000, rồi lần lượt sinh được 5 người con, con gái lớn sinh năm 2002 năm nay vừa tốt nghiệp phổ thông. Đứa con trai thứ hai x..ấu số bị đuối nước qua đời nhiều năm nay. Vì muốn có thằng con trai, anh chị đẻ thêm 3 đứa nữa

Ảnh nhân vật

Trước đây anh Tuấn có nghề sửa xe máy trên thị trấn, năm 2008 hai vợ chồng làm ăn tích cóp được chút vốn liếng lấy ra xây nhà. Căn nhà xây hết hơn 200 triệu đồng nhưng hai vợ chồng chỉ có một phần nhỏ trong đó, còn lại vay mượn anh em, bạn bè bằng vàng cố xây cho xong.

bữa cơm nghèo

Thời điểm vay giá vàng chỉ 1,6 triệu đồng một lượng, một thời gian sau giá vàng lên vùn vụt gấp nhiều lần hai vợ chồng quay cuồng trong nợ nần chồng chất.

Không những vậy, cửa hàng sửa xe máy trên thị trấn của anh Tuấn không còn vì quãng thời gian nghỉ xây nhà, chủ nhà đã cho người khác thuê. Thu gom đồ nghề về mở cửa hàng tại nhà nhưng khách không có, dần dần anh Tuấn mất luôn cả nghề sửa xe máy.

Năm 2016, chị Dung bắt đầu có những biểu hiện của căn bệnh quái ác, sụp mí mắt bên phải, buổi chiều nặng hơn buổi sáng, kèm theo đó là yếu tố mỏi toàn thân. Tháng 9/2016 chị Dung được gia đình cho đi mổ mắt bên phải. Đến tháng 5 năm 2017, chị Dung xuất hiện khó thở, ăn uống nghẹn sặc, nói khó, yếu mỏi toàn thân, gia đình cho đi khám thì bác sĩ kết luận chị Dung bị bệnh nhược cơ nhóm II B.

Sau đợt điều trị ở Bệnh viện Quân Y 103, chị Dung được gia đình cho về nhà nằm đến giờ, hàng ngày chị vẫn uống thuốc theo đơn bác sĩ. Những lúc bệnh phát nặng chị phải được tiêm thuốc gấp nếu không ảnh hưởng đến tính mạng.

Hồ sơ bệnh án của chị Dung

“Những lúc bệnh phát nặng, vợ tôi người tím tái, bủn rủn chân tay, người mềm nhũn như sợi bún không thở được, buộc phải tiếp thuốc trợ lực ngay lập tức. Không phải lúc nào gọi bác sĩ cũng có mặt ngay để tiêm. 3 năm qua, nhiều lần gọi bác sĩ nhưng họ chưa có mặt kịp thời tôi tự tay tiêm cho cô ấy, làm nhiều thành quen. Bác sĩ nói có nói, vợ tôi cần phải thay máu thường xuyên, uống thuốc đều đặn, những lúc bệnh phát nặng mà không có thuốc hộ trợ kịp thời thì ch.ế.t lúc nào không biết”, anh Tuấn kể.

Khoảng hơn một năm nay chị Dung nằm gần như liệt giường, chỉ khi nào có thuốc hỗ trợ, thời tiết nắng ấm thì mới đi lại được, vào lúc giao mùa hay mùa đông thì chỉ nằm đắp chăn, đóng kín cửa.

Còn anh Tuấn, khoảng 5 tháng trước tự nhiên thấy sức khỏe yếu đi, người mệt mỏi, anh lên Bệnh viện đa khoa tỉnh Nam Định khám thì bác sĩ chẩn đoán anh bị Hội chứng cai ổn định, xơ gan; Khối tăng âm gan; Viêm dạ dày. Bác sĩ còn nói trong người có hai khối u, anh cần phải lên viện K kiểm tra sớm. Tuy nhiên, vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, vợ bệnh, con nhỏ, anh không đi kiểm tra vì không có tiền, giờ chỉ uống thuốc theo chỉ định của bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Nam Định.

Anh tuấn bùi ngùi kể

4 đứa con của vợ chồng anh Tuấn ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành. Con gái lớn vừa đỗ  Đại học Giao thông Vận tải trong kỳ thi vừa qua, nhưng không muốn đi học vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn. Anh Tuấn động viên mãi, vay mượn thêm tiền để cho con gái lên trường nhập học được ít hôm trước.

“Nó cũng suy nghĩ nhiều lắm, nó bảo tôi hay là thôi con không đi học ở nhà kiếm việc đi làm giúp đỡ bố mẹ nuôi các em. Nhưng tôi không đồng ý, cũng may có sự giúp đỡ của các cô giáo trong Hội Mái ấm tình thương ở huyện Hải Hậu và hội đồng hương người Hải Hậu ở Hà Nội nên cháu nó mới có 7 triệu lên Hà Nội nhập học. Con đi học tôi thấy nặng về kinh tế, nhưng nó phải đi học sau này mới có cơ hội để lo cho các em. Hai vợ chồng tôi sống chết không biết thế nào”, nói xong anh Tuấn khóc.

Những thành tích học tập của con anh Tuấn

Bà Nguyễn Thị Dung, 65 tuổi mẹ ruột anh Tuấn, cả đời cũng chỉ làm ruộng, chồng mất vì u.ng t.hư cách đây 16 năm trước. Giờ tuổi cao thêm bệnh tật trong người bà cũng chỉ biết khóc vì thương con thương cháu.

Mẹ anh Tuấn cũng chỉ biết khóc

“Các cháu cố gắng lắm nhưng không ngờ cả nhà đổ bệnh, giờ chẳng ai cứu được ai. Tôi cũng bị viêm khớp đa khớp dạng thấp, không làm được gì, hàng ngày cũng quanh quẩn ở nhà, thi thoảng trông nom các cháu. Tôi già rồi trước sau cũng chết, bố mẹ nó bệnh tật sống ngày nào biết ngày đó, chỉ thương bọn trẻ con sẽ bơ vơ khi điều tồi tệ nhất xảy ra”.

Tổng hợp