Thaj pɦụ pɦải đi bằɳg 2 ȶay ấ? ủ đượƈ làm ๓ẹ: Pɦải đi “xjn” cσn, ๓ẹ gjà ƙhóc ƈạn nướƈ mắt vì ȶhương cσn gáj

Dù b.ị t.àn t.ật nhưng chị N. vẫn ấ.p ủ kh.át khao làm mẹ. Chị N. đã qu.yết định đi “xjn” một đứa con, bắt đầu những ngày “đ.ánh c.ược” với sự s.ống để có th.ể gặp con.

Chị H.T.N luôn khao kh.át có th.ể ẵm con trên tay, mặc cho thân hình chị có những khjếm kh.uyết., Ước mong đó đã tr.ở thành động l.ực khjến chị qu.yết t.âm đi “xjn” một đứa con. Cảm nhận con lớn dần trong bụng, người mẹ t.ật ng.uyền càng mạnh mẽ hơn.,

Chị H.T.N đang m.ang b.ầu ở tháng thứ 9.

Khát kh.ao làm mẹ ch.áy b.ỏng của người phụ n.ữ khjếm kh.uyết

Chị H.T.N 37 tuổi, sống tại Ngh.ệ An đang m.ang b.ầu ở tháng thứ 9. Đôi chân khjếm kh.uyết của chị xưa nay đã chẳng th.ể làm đúng nghĩa v.ụ của nó. Không th.ể đi bằng chân, chị N. phải dùng đôi tay để dj chuyển.,

Chị N. phải đi lại bằng 2 tay.

Trời mùa hè nóng bức, cái thaj to khjến cho việc đi lại của chị N. trở nên khó kh.ăn hơn. Dù vậy, mỗi khi cảm nhận được đứa tr.ẻ trong bụng đang “c.ổ v.ũ” mình, chị N. lại thấy h.ạnh phúc, bao m.ệt mỏi dường như tan bjến.,

Chị N. chia sẻ, nửa tháng nữa là chị l.âm b.ồn, nhưng vì th.ể trạng y.ếu nên chị N. sẽ phải sjnh m.ổ. Đưa tay s.ờ b.ụng, chị N. h.ạnh phúc nói thêm: “Việc m.ang thaj đối vớj ngườj khjếm kh.uyết như tôi chắc v.ất vả hơn nhiều so với người bình th.ường. Thời tjết thì khắc nghjệt. Thế nhưng, vì con tôi sẽ cố g.ắng v.ượt qua tất cả, chỉ mong đến ngày được nhìn thấy mặt con”.,

Theo chia sẻ của bà L. – mẹ chị N., lúc mớj sjnh, chị N. vẫn bình th.ường như các anh chị em khác. Ấy thế mà 7 tháng sau, một c.ơn s.ốt cao đã để lại bjến chứng khjến chân chị N. y.ếu ớt, không th.ể dj chuyển., Sau này, nhờ tập luyện mà chị N. có th.ể đi lại bằng 2 tay. Dù không th.ể đi h.ọc nhưng chị N. vẫn bjết đọc, bjết vjết và tính t.oán nhanh qua vjệc học từ các em.,

Cơ th.ể mang khjếm khuyết nhưng chị N. vẫn khao kh.át có th.ể là mẹ. Khao kh.át đó đã thúc gjục chị đi “xin” một đứa con. Chị N. gjãi bày:

“Ngày biết tôi m.ang thaj, bố mẹ chỉ biết nhìn nhau kh.óc vì th.ương con. Không đ.au l.òng sao được, khi cuộc s.ống của tôi còn phụ thuộc hoàn toàn vào người khác thì làm gì chăm s.óc được con.,

Tôi mang thaj cũng là đang đ.ánh c.ược số ph.ận. Bố mẹ tôi đã gjà yếu, hoàn cảnh lại khó kh.ăn, nuôi con đã v.ất vả gjờ còn thêm cháu. Đã thế còn thêm nỗi lo con chào đờj có được bình th.ường, khỏe mạnh hay mang số ph.ận gjống mẹ”.,

Kjnh tế khó kh.ăn, đến đồ s.ơ sjnh cho con cũng chưa sắm được

Nghĩ đến chặng đường gjan nan phía trước, chị N. không khỏj lo l.ắng. Vì th.ể trạng y.ếu nên bác sĩ yêu c.ầu chị N. nhập vjện, thế nhưng gia đình lại không đủ kjnh tế. Thậm chí, cả đồ s.ơ sjnh cho con chị N. cũng chưa mua được.,

Các em của chị N. dù đã lập gja đình nhưng cũng chẳng ai khá gjả. Cuộc s.ống của cả gia đình chị chỉ phụ th.uộc vào vài sào ruộng cùng với 504.000 đ.ồng tjền tr.ợ cấp hàng tháng.,

Bà L. chỉ mong cháu chào đờj khỏe mạnh.

Chặng đường phía trước đầy gjan na.n, v.ất vả nhưng mẹ chị N. vẫn hy v.ọng cháu mình có cuộc s.ống khỏe mạnh để con có chỗ c.ậy nhờ về sau.,

Mẹ chị N. ngh.ẹn ng.ào nói: “V.ất vả tôi chẳng s.ợ, chỉ s.ợ không có sức khỏe để làm chỗ dựa cho con, cháu. Con tôi đã chịu quá nhiều b.ất hạnh, thjệt thòi. Giờ chỉ mong cháu tôi chào đờj khỏe mạnh, sau này con tôi có chỗ c.ậy nhờ. Vợ chồng tôi gjà y.ếu chẳng khác nào ngọn đèn trước gjó, tắ.t lúc nào không hay”.,