Vừa mua được nhà, mẹ chồng liên yêu cầu cho gia đình em chồng ở cùng: Nó sắp sinh, bọn mày phải có trách nhiệm

Mẹ chồng tôi dõng dạc: “Anh chị có nhà mà phải để em ở nhà trọ à. Nó sắp sinh, bọn mày là anh chị phải có trách nhiệm lo cho em”.

Mỗi năm tôi chỉ dám mua cho con 3 bộ áo mới, mình 1 bộ, chồng 2 bộ còn lại là đi xin của bạn bè đồng nghiệp, anh em họ hàng. Để tiết kiệm tiền bỉm mỗi đêm tôi đã phải dậy xi con tè 2-3 lần, 3 năm trời tôi chưa có 1 giấc ngủ ngon. Chưa bao giờ tôi dám mua nguyên 1 con gà để ăn, cũng chẳng dám ăn hàng. Nhiều bữa trưa tôi lấy cớ ăn kiêng để đồng nghiệp không thắc mắc nên chỉ mang mỗi rau luộc đi ăn…

Mỗi lần công ty cho ăn liên hoan tôi đều xin gói thức ăn thừa về, nói là cho bà hàng xóm sống cô đơn cạnh đó nhưng thực ra đó là thực phẩm có thể sử dụng trong vài bữa cho gia đình tôi. 6 năm trời dành dụm chắt bóp lương thưởng của cả 2 vợ chồng cùng với khoản tiền 100 triệu tôi tiết kiệm được trước khi lấy chồng, bố mẹ đẻ cho thêm 300 triệu nữa chúng tôi đã có 1,2 tỷ đủ mua căn chung cư trả góp.

6 năm trời dành dụm chắt bóp vợ chồng tôi đã mua được nhà (Ảnh minh họa)

Đó chỉ là số tiền mua nhà thôi, chứ chưa có tiền mua sắm vật dụng gì nhưng có nhà là mừng lắm rồi, tạm cứ dùng đồ cũ đã, anh họ tôi cũng bảo cho một số đồ thừa của nhà anh ấy. Nói thật đồ thừa nhà anh ấy không dùng cũng còn tốt chán, bè cũng tặng vài thứ mừng nhà mới thế là căn hộ ok rồi.

Sau khi nhận nhà dọn dẹp kê đồ xong xuôi tôi sung sướng tột cùng vì tổ ấm tôi mơ ước bao lâu đã thành hiện thực. Bao năm chắt bóp dành dụm khổ sở cuối cùng cũng có thành quả. Mọi người đến chơi ai cũng khen vì có những thứ là đồ cũ nhưng nhờ tôi khéo léo sắp xếp trang trí nên nhìn rất đẹp. Hôm chúng tôi mừng tân gia, nhà nội ngoại ở quê ra đông lắm.

Nhưng đến chiều là nhà ngoại về hết, nhà nội thì bố mẹ chồng và vợ chồng cô em chồng ở lại chơi thêm. Cô ấy cứ tấm tắc khen nhà tôi đẹp, tôi cũng dự định năm nay sẽ bầu bí để sinh thêm 1 đứa nữa cho con bé lớn có chị có em. Giờ có nhà rồi sinh nở thoải mái không lo chật chội, mà xem ra nhà nội cũng đang muốn cố lấy đứa cháu trai để nối dõi.

Em chồng tôi hiện cũng đang đi ở trọ gần đó, cô ấy còn 2 tháng nữa là sinh nghe đâu mẹ chồng tôi muốn lên chăm con gái nhưng mẹ chồng cô ấy cũng muốn lên bế cháu nội. Thế nên còn chưa dàn xếp được vì cả 2 bà đều rảnh đều muốn lên ở mà.

Mẹ chồng tôi ở lại 1 tuần ngày nào em chồng đi làm về cũng qua nói chuyện với bà, tôi thì nấu nướng dọn dẹp bên ngoài. Lúc bà gần về quê bất ngờ mẹ gọi 2 vợ chồng tôi lại:

– Tình hình em nó sắp sinh như thế, 2 đứa để con Bống ngủ chung phòng rồi nhường phòng đó cho vợ chồng con Hoa (em gái chồng). Vì dù gì nó cũng sắp sinh rồi, để nó ở nhà trọ mẹ không đánh lòng.

– Ơ sao lại thế ạ, nhà trọ kia có vấn đề gì ạ?

Tôi kiên quyết không cho em chồng ở cùng (Ảnh minh họa)

– Không ở nhà trọ nữa. Anh chị có nhà mà phải để em ở nhà trọ à. Nó sắp sinh, bọn mày là anh chị phải có trách nhiệm lo cho em, sau này nó đẻ mẹ lên chăm nó.

– Ô hay, thế khi chúng con mua nhà này mọi người có trách nhiệm lo cho chúng con không? Đã ai cho bọn con 1 xu nào chưa? Mẹ có biết con cháu mẹ khổ thế nào để có căn nhà này không hay là cứ nghĩ mua nhà như mua mớ rau?

– Này chị đừng có ăn nói hỗn xược, đây là nhà của con tôi, tôi có quyền…

– Đây cũng là nhà con, con là vợ anh ấy, con cũng bỏ tiền mua con càng có quyền. Cô ấy có chồng cô ấy thì chồng cô ấy phải có trách nhiệm, gia đình chồng cô ấy phải có trách nhiệm chứ chưa đến lượt bọn con phải lo đâu ạ. Thế giờ con gái mẹ mua nhà, con cũng vác bụng bầu qua sống cùng mẹ sẽ đồng ý chứ ạ? Lúc con bầu bí, cho thấy ai xót đâu. Con vẫn phải ở trọ bao năm đấy thôi. Nhà trọ cô ấy ở còn tốt gấp mấy lần chỗ con ở trước kia.

– Mày đừng cho mà ích kỉ.

Bà hùng hổi quát mắng tôi luôn nhưng tôi kiên quyết không cho em chồng ở cùng. Ở chung rồi sau tôi phải hầu hạ hết cả gia đình nhà chồng à, chưa kể nó cứ ở lì trong nhà không chịu chuyển đi thì sao. Vợ chồng tôi cần không gian riêng, cả ngày đi làm về đã đủ mệt rồi. Nghĩ mà uất ức mọi người à, chồng tôi đứng giữa cũng khó xử nhưng tôi sẽ cố cứng đến cùng. Có ai rơi vào hoàn cảnh như tôi chưa? Tôi làm thế là đúng phải không mọi người?